Một là, tài nguyên du lịch rất đa dạng.
Hai là, tài nguyên du lịch có tính hấp dẫn. Đây là đặc trưng bản
chất nhất của tài nguyên du
lịch.

Ba là, tài nguyên du lịch có tính độc quyền. Dù là tài nguyên tự
nhiên hay văn hoá, chúng đều có đặc tính riêng và là yếu tố riêng có, yếu tố đặc
thù của một vùng đất nào đó. Tính đặc thù càng cao thì sức hấp dẫn của chúng
càng
lớn.
Bốn là, tài nguyên du lịch có tính mùa vụ. Đặc điểm này bị chi phối
bởi điệu kiện địa hình, vị trí địa
lý...
Năm là, tài nguyên du lịch là không thể di chuyển về vị trí địa lý.
Trên thực tế, tại một số nơi, để tăng thêm sự hấp dẫn khách du lịch, người ta mô
phỏng một số tài nguyên cụ thể nào đó. Tuy nhiên, các công trình mô phỏng hoặc
các tác phẩm nghệ thuật được tái hiện không thể có giá trị như tài nguyên gốc và
không thể thay thế được tài nguyên
gốc.
Sáu là, tài nguyên du lịch cố đặc tính dễ bị tổn thất do các yếu tố
khách quan và chủ quan (tác động của mưa, bão, lụt, độ ẩm không khí hoặc sự tàn
phá của con
người...).
Bảy là, tài nguyên du lịch có tính biến hoá, thay đổi'trong quá
trình phát triển chung của xã hội. Đặc điểm này được thể hiện rõ đối với tài
nguyên văn hoá vô
hình.
Tám là, tài nguyên du lịch cố thể là kết quả của lao động sáng tạo.
Các tài nguyên du lịch mới có thể được hình thành và phát triển theo trình độ
khoa học công nghệ, phát triển kinh tế của một quốc gia, một vùng nào
đó.
Vói các đặc trưng đó, vệc khai thác các tài nguyên du lịch phải đảm
bảo nguyên tắc: giải quyết hài hoà mối quan hệ giữa lợi ích kinh tế và bảo tồn
các giá trị vãn hoá và thiên nhiên; nói cách khác, phải chú ý khai thác theo
hướng phát triển bền
vững.
Đọc thêm tại:
Đọc thêm tại:
- http://vongquanhdatviet.blogspot.com/2014/11/ieu-kien-ve-co-so-ha-tang.html
- http://vongquanhdatviet.blogspot.com/
- http://vongquanhdatviet.blogspot.com/2014/11/du-lich-la-gi.html






0 nhận xét:
Đăng nhận xét